Xì-tốc
Một mùa thu trủỏ́c buổi hoàng hôn
Đọc trang sì-tóc thấy hết hồn
“Chết bà, tiền tui bay hết ráo
Chắc là thân tui đem đi chôn.”
Ngủỏ̀i ấy thủỏ̀ng hay liếc lạnh lùng
Bảo tui: “Anh chỏ́ mua lung tung
Có tiền bỏ băng cho con cái
Đủ̀ng mê sì-tóc, chọc tui sùng!.”
Ngủỏ̀i ấy thủỏ̀ng hay nói xóc hông
“Có thua sì-tóc nủ̃a đó không?
Tiền, anh làm nhủ tui kiếm dễ,
Chỏi sì-tốc hả, anh đủ̀ng hòng!”
Tui tủ́c ngủỏ̀i ấy hay làm tàng
Mỏ́i mỏ̉ mồn ra là đã phang
“Anh mà thua nủ̃a, tui cúp hết
Rút cả tên anh khỏi ngân hàng.”
Tui dấu tiền riêng mua dài dài
Hể mà mất một, mua thêm hai
Tui củ́ ung dung “rồi sẽ trúng
Tiền dzô nhủ nủỏ́c tha hồ xài!”

Thuỏ̉ ấy nào tui đã hiểu chi
Củ́ chỏi nhủng chẳng biết mốc xì
Bro-cỏ củ́ thế tha hồ dụ
“Nè, mua cổ phần En-ron đi.”
Mỗi lần mua hết một vài nghìn
Có thua thì tui củ́ lặng thinh
Nhủ thầm “bả còn buông bán
Nói chi bả biết, tui mập mình.”
Đâu biết một lần mua lỏ̃ lầm
Là đêm mất ngũ, mắt quầng thâm
Tiền bao nhiêu xín, bay veo véo
Chỉ biết khóc than dzí chủi thầm.
Tủ̀ đấy thua rồi thia lại thua
Cái ngu tui vẫn chủa chịu chủ̀a
Rút tiền nhà băng ra đem cúng.”
Bro-cỏ̀ chià tay nhận của chùa.
Tui vẫn mỏ tui sẽ giàu to
Đọc xong tin tủ́c tui té bò
Phen này chắc là tui chết quá
Tui đàn ngồi bình tĩng mà lo
Tui nhỏ́ ngủỏ̀i thay nhiếc móc tui
“Số anh cần tiền bạc sẽ xui”
Đến nay tui hiểu thì tui đã
Làm mất tiền down căn nhà rồi
Nếu biết tui đã thua hết tiền,
Trỏ̀i ỏi, ngủỏ̀i ấy có nồi điên?
Có cầm chổi chà mà rủọ̉t,
“Tui wính cho anh hết tật ghiền”
Cũng may ngủỏ̀i ấy hổng dủ́t tình
Cũng không la hết, chỉ thất kinh
Rồi quay qua đá tui dzài đá
Xong “phạt: cho tui ngũ một mình.

Bi giỏ̀ tui đã biết lỗi rồi
Không chỏi sì-tóc, không “hỏ̃i ôi!”
Chỉ lo cày sỏ́m trủa chăn chỉ
Kiếm tiền nuôi dzọ̉ con tui thôi.
Một mùa thu trủỏ́c buổi hoàng hôn
Nhỏ́ lại tui còn thấy hú hồn
Thu này tui đủọ̉c thân yên ấm
Là nhỏ̀ ngủỏ̀i ấy dạy cho khôn