GỐI ÔM BÔNG
Nắng Quang Trung anh đi mà chợt mát,
Bởi vì anh có chiếc gối ôm bông !
Chiếc gối ôm thân thiết đến vô cùng,
Anh chẳng nỡ rời xa dù một phút.

Mùa xuân đến anh vẫn không lìa được,
Mùa hạ về vẫn ôm gối bông xưa,
Gió thu qua bên gối ấm vô cùng,
Đông lạnh lẽo anh đây càng ấm áp.

Anh nhủ lòng dù ai trêu cứ mặc,
Gối của anh chứ phải của ai đâu !
Từ hôm nay cho đến tận ngàn sau,
Anh với gối tuy hai nhưng là một.

Thấm thoát đã hai mươi năm xa cách,
Nhắc gối ôm nhớ lại chút ngày xưa.
Anh vẫn yêu ôm gối đến bây giờ,
Anh vẫn yêu chiếc gối ấy em ơi !!