TƯỞNG NIỆM NGUYỄN HỮU SUM

Tạ thế tại tủ gia chiều ngày 4 tháng 9 năm 2005 tại San Jose , California
Hủỏ̉ng dương 47 tuổi
Toàn thể các bạn CỏKhí đại học Bách Khoa Sài Gòn
Xin thành thật chia buồn cùng gia đình và qúy quyến.
Nguyện cầu linh hồn bạn Sum sỏ́m đủọ̉c siêu thoát và tiêu diêu miển cụ̉c lạc


CHIA BUỒN

Kính thưa toàn tang quyến cùng tất cả bè bạn đang có mặt trực tiếp hoặc từ xa Vậy là cuối cùng thì Sum cũng an lành ra đi sau khi trãi qua một quãng đời tuyệt đẹp và dễ thương đối với những người thân quen. Sum đã là một đứa con ngoan thảo trong nhà, một bạn học dễ mến trong trường lớp. Khi xa quê hương, Sum tiếp tục nếp sống đầy trách nhiệm và đã thành đạt những gì mà bao người mong ước. Có thể nói tuy hôm nay Sum đã đi xa, nhưng chúng ta đã không mất Sum. Sum vẫn còn đó trong tâm tình thương yêu của mọi người và đã để lại cho gia đình cùng bè bạn những gì ngọt ngào nhất. Mai này nhắc đến Sum là nhắc đến những kỷ niệm tốt đẹp đó. Chúng ta có thể tin tưởng rằng Sum đã thật sự yên giấc vì đã sống đầy trách nhiệm.
       Không biết hôm nay nằm đó Sum có nhớ lại những ngày học trò cơ cực của thời sinh viên ở quê hương ngày nào hay không. Bạn bè chúng ta đã từ đó mỗi đứa một hướng đời với từng hoàn cảnh và tâm sự biền biệt. Nhưng cái kỳ diệu là chúng ta vẫn còn có dịp thấy nhau qua những điện thư e-mail từ nghìn trùng. Vẫn tiếp tục đùa giỡn hồn nhiên như chưa từng lạc mất nhau trên đường đời. Những email nghịch ngợm của từng đứa bạn, trong đó có Sum, đã kéo chúng ta lại gần nhau, làm ngắn lại những khoảng cách ngàn dặm. Bạn bè vui thì Sum cũng vui. Ngay sau lúc biết mình mang trọng bệnh, Sum vẫn cố vui với bạn bè. Chúng tôi hiểu đó là tấm tình của một người bạn quí. Trong nổi đau riêng mình, Sum đã cố gắng nhen nhúm ngọn lữa ấm áp tươi vui cho tất cả bè bạn. Tấm lòng của Sum nằm ở chổ đó. Vậy mà bây giờ anh đã một mình đi xa. Hoàn cảnh của mỗi đứa bạn đã không cho phép một cuộc tiễn biệt đủ mặt để bạn bè nhìn anh lần cuối, nhưng từng đứa vẫn tin rằng trong những lần họp bạn mai sau, anh vẫn tiếp tục hiện diện trong từng tình cảm của mỗi đứa. Tụi mình xa xứ, nhưng tình bạn vẫn luôn là chổ trở về trong những buồn vui cuộc đời.
      Ngay trên mảnh đất tha hương tạm dung này, Sum đã tay trắng làm nên bao thứ, đã có một sự nghiệp thật vững vàng. Trong những tiếc nuối dành cho một người bạn như Sum, bạn bè vẫn thấy như anh hãy còn đó. Nhớ lại hôm nào, mỗi lần nhắc đến chuyện làm ăn xứ Mỹ như thị trường chứng khoán, bạn bè vẫn xem Sum như một người có thẩm quyền và tín nhiệm để trao đổi và lắng nghe. Sum đã là một người Việt kịp thời nắm bắt được nhịp sống xứ người và chúng ta có thể tin tưởng rằng nếu không ra đi vội vã lúc này thì sự nghiệp mai này của Sum còn đi xa hơn nữa. Ở mức độ nào đó, có thể nói anh đã là một phần hãnh diện cũa bạn bè lớp Cơ Khí 77 ngày nào.
Cầu nguyện cho Sum cũng có nghĩa là chúng ta vẫn luôn nhớ về một người dễ mến, dễ thương. mai này sẽ được sự yêu thương từ mọi người như một kỷ vật tuyệt vời mà Sum đã để lại cho cuộc đời và những người thân. Chúng ta còn nhiều việc để làm thay Sum là chăm sóc bé và những ngày họp mặt ấm áp với tất cả những gì Sum đã để lại. Một lần nữa xin được gửi đến gia đình bạn Sum một lời chia buồn sâu sắc chân thành nhất và trên hết là  một lời cầu nguyện với tất cả những thân quí của bè bạn